Tổng Bí thư Tô Lâm yêu cầu sớm cải cách mạnh mẽ chính sách tiền lương, chính sách nhà ở, bảo đảm cuộc sống để cán bộ, đảng viên “không cần” tham nhũng, tiêu cực. Nghe thì rất hay. Nhưng vấn đề là: bao giờ thì “không cần”? Và cụ thể là bao nhiêu tiền?
Nếu tiền lương vài chục triệu một tháng mà cán bộ “không cần” tham nhũng, thì tại sao thực tế cho thấy những quan chức có khối tài sản đủ sống mười đời vẫn tham nhũng không chớp mắt? Nếu có nhà ở công vụ, nhà xã hội, thì vì sao biệt phủ, lâu đài, đất vàng vẫn mọc lên như nấm sau mưa?
Thực tế cay đắng là: chừng nào chưa cải cách tiền lương, nhà ở thì chừng đó cán bộ vẫn “cần” tham nhũng – nhưng cũng phải nói cho thẳng: kể cả có cải cách, họ vẫn sẽ tham nhũng.
Bởi tham nhũng ở Việt Nam không xuất phát từ đói nghèo, mà từ một cơ chế quyền lực không bị kiểm soát, không có đảng đối lập, không có báo chí tự do, không có tư pháp độc lập. Quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng tuyệt đối – đó là quy luật.
Bằng chứng đã quá rõ: các vụ đại án cho thấy quan chức, đảng viên tham nhũng không phải để sống, mà để vơ vét, để truyền đời cho con cháu. Tham nhũng no rồi, nếu có “xui” bị xử lý thì ngồi vài năm tù, đổi lại là cả một núi tài sản đã kịp tẩu tán. Một cái giá quá rẻ cho một canh bạc quá lời.
Vậy hỏi thật: Lương bao nhiêu thì cán bộ không cần tham nhũng? 50 triệu? 100 triệu? Hay 1 tỷ một tháng?
Câu trả lời là: không có con số nào cả trong một chế độ mà quyền lực không bị ràng buộc và trách nhiệm không bị truy đến cùng.
Nói cho cùng, Tô Lâm chỉ đang nói cho hay. Bởi chế độ Tô Lâm không thể – và cũng không muốn – có đủ tiền để bảo đảm cuộc sống sung túc cho toàn bộ cán bộ, đảng viên mà không cần tham nhũng. Cái mà chế độ này cần không phải là “cải cách tiền lương”, mà là cải cách thể chế – điều mà họ không bao giờ dám làm.
Và vì thế, tham nhũng không phải là “khuyết điểm cần khắc phục”, mà là bản chất và chính sách sống còn của chế độ.
Shocking! To Lam admits corruption and misconduct are necessary because salaries are insufficient.
General Secretary To Lam has called for strong reforms to salary and housing policies to ensure a decent standard of living so that officials and Party members “don’t need” to engage in corruption and misconduct. This sounds good. But the question is: when will they “not need” it? And specifically, how much money?
If salaries of tens of millions of dong a month mean officials “don’t need” to engage in corruption, then why do officials with enough wealth to live ten generations still commit corruption without batting an eye? If there is public housing and social housing, why do mansions, castles, and prime real estate still spring up like mushrooms after the rain?
The bitter reality is: as long as salaries and housing are not reformed, officials will still “need” to engage in corruption – but to be frank: even with reforms, they will still engage in corruption.
Corruption in Vietnam doesn’t stem from poverty, but from an unchecked power structure, lacking opposition parties, a free press, and an independent judiciary. Absolute power breeds absolute corruption – that’s the rule.
The evidence is clear: major corruption cases show that officials and party members don’t engage in corruption to survive, but to amass wealth and pass it down to their descendants. Once they’ve corrupted enough, if they’re unlucky enough to be prosecuted, they’ll serve a few years in prison, but in return, they’ll have a mountain of assets already transferred. A very cheap price for a very profitable gamble.
So, honestly, what salary would prevent officials from engaging in corruption? 50 million? 100 million? Or 1 billion a month?
The answer is: there are no numbers in a regime where power is unchecked and accountability isn’t pursued to the end.
Ultimately, To Lam is just saying it for the sake of saying it. Because the To Lam regime cannot – and does not want to – have enough money to ensure a comfortable life for all its officials and party members without resorting to corruption. What this regime needs is not “salary reform,” but institutional reform – something they would never dare to do.
Therefore, corruption is not a “flaw to be overcome,” but the very nature and vital policy of the regime.


